Các yếu tố liên quan đến hành vi bạo lực học đường ở học sinh Trung học Cơ sở tại Hải Dương
Nội dung chính của bài viết
Tóm tắt
Bạo lực học đường (BLHĐ) gây tổn thương nghiêm trọng đến sự phát triển của thanh thiếu niên. Nghiên cứu mô tả cắt ngang thực hiện trên 400 học sinh tại 04 Trường THCS tỉnh Hải Dương từ tháng 05/2025 đến tháng 06/2025. Kết quả nghiên cứu cho thấy: tỷ lệ học sinh từng gây BLHĐ là 30,8%. Các yếu tố liên quan có ý nghĩa thống kê (p < 0,05) bao gồm: học sinh lớp 8 (OR = 1,9); có bạn thân tham gia BLHĐ (OR = 9,9); sử dụng internet (OR = 7,9); mang vũ khí đến trường như dao, gậy, côn, dùi cui… (OR = 7,1); hút thuốc lá (OR = 3,9); uống rượu bia (OR = 2,8). Về tâm lý, nguy cơ gây ra BLHĐ tăng ở học sinh cô đơn (OR = 2,7), khó tập trung (OR = 2,4) và lo lắng biếng ăn (OR = 1,9). Về gia đình, nguy cơ này cao nhất ở nhóm không hạnh phúc (OR = 4,7), mâu thuẫn anh chị em (OR = 4,1), là con một (OR = 3,5) hoặc chứng kiến bố mẹ mâu thuẫn (OR = 3,1). Ngược lại, nhóm học sinh không biết tình trạng kinh tế gia đình có tỷ lệ gây bạo lực thấp hơn (OR = 0,4). Phát hiện này cho thấy sự khác biệt về nguy cơ gây ra BLHĐ theo mức độ nhận thức về điều kiện kinh tế gia đình, chỉ ra rằng yếu tố nhận thức kinh tế có thể liên quan đến việc giảm thiểu hành vi BLHĐ. Kết quả nghiên cứu gợi ý cần can thiệp đa chiều, chú trọng kiểm soát nhóm bạn và cải thiện môi trường gia đình.
Chi tiết bài viết
Từ khóa
Bạo lực học đường, học sinh trung học cơ sở, Hải Dương
Tài liệu tham khảo
2. WHO. Khảo Sát Hành Vi Sức Khỏe Học Sinh Toàn Cầu Tại Việt Nam 2019; 2021.
3. Trần Quỳnh Anh, Nguyễn Thị Hồng Diễm. Bạo lực và bắt nạt ở học sinh một số trường trung học cơ sở và trung học phổ thông năm 2017. Tạp chí Y học Thành phố Hồ Chí Minh. 2019; 23(5).
4. Vũ Thị Hậu, Phạm Thị Chang, Lê Thị Kim Anh. Actual situation and some factors affecting the performance of school violence behavior of students at Luong Tai 1 High School, Luong Tai district, Bac Ninh province in the school year 2020-2021. JHDS. 2022; 06(01): 48-56. doi:10.38148/JHDS.0601SKPT21-089.
5. Aboagye RG, Seidu AA, Arthur-Holmes F, et al. Prevalence and Factors Associated with Interpersonal Violence among In-School Adolescents in Ghana: Analysis of the Global School-Based Health Survey Data. Adolescents. 2021; 1(2): 186-198. doi:10.3390/adolescents1020015.
6. Cikili-Uytun M, Efendi GY, Mentese-Babayigit T. The Olweus Bully/Victim Questionnaire: Methods and Applications. In: Martin C, Preedy VR, Patel VB, eds. Handbook of Anger, Aggression, and Violence. Springer International Publishing; 2022: 1-13. doi:10.1007/978-3-030-98711-4_123-1.
7. Ybarra ML, Mitchell KJ. Prevalence and Frequency of Internet Harassment Instigation: Implications for Adolescent Health. Journal of Adolescent Health. 2007; 41(2): 189-195. doi:10.1016/j.jadohealth.2007.03.005.
8. UNESCO. Behind the Numbers: Ending School Violence and Bullying; 2019.
9. Bùi Thị Thu Huyền. Mối quan hệ giữa hành vi gây hấn và kĩ năng tự chủ cảm xúc ở học sinh trung học cơ sở. HNUEJSES. Published online October 21, 2024: 137-148. doi:10.18173/2354-1075.2024-0031.
10. Umar Rabo DrM, Nasarawa JA. School Violence and its Implications on Secondary School Student’s Academic Performance in Nigeria. IJMRGE. 2025; 6(2): 581-586. doi:10.54660/.IJMRGE.2025.6.2.581-586.
11. Bùi Thị Hồng, Nguyễn Thị Thu Nguyệt. Thực trạng và nguyên nhân bạo lực học đường ở học sinh Việt Nam hiện nay. Thông tin Khoa học xã hội.
12. Zapata Celestino K, Manríquez Madrigal D. Bullying Explained by Bullies: Understanding School Violence in Mexico from the Aggressors’ Perspective. Journal of School Violence. Published online July 8, 2025: 1-15. doi:10.1080/15388220.2025.2529877.